Sử dụng keo dán gạch trong xây dựng

trowelling-tile-adhesive

Thời gian qua, các nhà sản xuất keo dán gạch trong nước đã bỏ rất nhiều công sức để nghiên cứu vấn đề này và họ đã có nhiều thành quả, đặc biệt có nơi đã ứng dụng rất thành công phương pháp xử lý thành phần cấp phối để đẩy nhanh quá trình đóng rắn của ximăng trong keo. Mối dán sau 48 giờ đã cho phép đi lại bình thường mà không ảnh hưởng đến chất lượng quá trình dính của keo về sau.

Hiện nay các nước tiên tiến trên thế giới hầu như không còn sử dụng việc ốp gạch với ximăng truyền thống như ở Việt Nam vì những hạn chế đối với tính năng của gạch ốp (độ cứng cao, độ hút nước thấp), thay vào đó người ta sử dụng keo dán gạch. Ở Việt Nam, keo dán gạch cũng bắt đầu được đưa vào ứng dụng nhưng chưa phổ biến, chủ yếu là do các nhà thầu chưa quen với công nghệ mới.

Phương pháp dán gạch truyền thống là dùng ximăng tinh trộn nước dán gạch trên nền vữa lót vẫn còn ẩm. Với phương pháp này, chất lượng nền phụ thuộc rất nhiều vào tay nghề của thợ vì khả năng điều chỉnh gạch rất khó. Đồng thời, do lượng nước nhào trộn cao 35 – 45% nên khi ximăng đóng rắn, lớp vữa lót và ximăng có xu hướng co ngót vào bản thân khối vữa nên mối dán dễ bị tách khỏi bề mặt gạch gây hiện tượng bong rộp, nhất là khi ốp tường. Ngoài ra, phương pháp này còn có nhược điểm là năng suất lao động thấp và bề mặt khó phẳng. Việc dùng ximăng tinh trộn nước để dán gạch thường dùng với gạch ceramic có độ hút nước cao. Khi dán bằng hồ ximăng, khả năng bám dính ban đầu là nhờ nước vì bản thân ximăng ban đầu không có khả năng liên kết. Sau khi quá trình thủy hóa xảy ra, các khoáng ximăng bắt đầu phát triển, nó đan xen vào bề mặt nhám của viên gạch và giữ gạch trên bề mặt nền hoặc tường. Do sự mất nước gây co ngót và khả năng bám của ximăng trên bề mặt thấp (30%) nên mối dán thường không liền khối gây hiện tượng bong rộp.

Hiện nay, các loại gạch chất lượng cao ngày càng dùng nhiều, chúng có độ cứng và chống trầy xước cao, độ hút nước thấp (khoảng 3%) nên khả năng liên kết của mối dán càng thấp, làm ảnh hưởng rất nhiều đến chất lượng ốp và lát. Đặc biệt, khi ốp gạch granit ở những độ cao lớn, mối dán không chặt chẽ rất dễ bị rơi, gây nguy hiểm đối với người và vật ở bên dưới. Chính vì vậy, một số nhà sản xuất  gạch granit đã nhận thấy nguy hiểm trên và khuyến cáo người sử dụng dùng keo dán gạch để ốp lát. Khuyến cáo này đã được in trên bao bì của hộp gạch.

Các nhà khoa học đã xử lý ximăng bằng các hóa chất trợ dung và polymer hiện có để làm thành một dạng cấp phối dùng cho dán gạch, thường được gọi là keo dán. Như vậy keo dán gạch là hệ vật liệu tổng hợp dựa trên ưu điểm của các thành phần cấp phối tạo nên, khi trộn nước có độ dẻo và độ bám dính ban đầu cao và tạo điều kiện cho sự phát triển của khoáng ximăng đều khắp trên bề mặt gạch, làm cho mối dán được bền vững.

Tuy nhiên việc đưa polymer và chất trợ dung dẻo vào ximăng thường làm chậm tốc độ đóng rắn của ximăng, nhất là giai đoạn đầu của quá trình phát triển khoáng. Đây là vấn đề cần giải quyết của các nhà sản xuất. Lưu ý là hiện nay, nhiều sản phẩm keo dán gạch đang có trên thị trường Việt Nam bị nhược điểm trên, do thời gian đóng rắn chậm nên nhiều khi dán xong đến 96 giờ sau mối dán vẫn còn yếu.

Khi sử dụng keo dán gạch cũng rất dễ điều chỉnh độ cao thấp của gạch, mối dán sau 28 ngày có khả năng chống thấm tốt, hạn chế rất nhiều quá trình thải vôi của ximăng lên bề mặt làm ố gạch. Qua kết quả kiểm định của Trung tâm Khoa học vật liệu cho thấy, độ bền chắc của mối dán khi dùng keo dán gạch trong nước sản xuất sau 7 ngày được đánh giá cao hơn một số loại keo dán gạch của nước ngoài sau 28 ngày